Chuyện là mình vốn là người khá ngăn nắp, nhưng kể từ khi con bước vào tuổi lên 3 – cái tuổi mà mọi người hay gọi là "thời điểm vàng" để khám phá – căn nhà của mình bỗng chốc trở thành một trận chiến thực sự giữa sự gọn gàng và bừa bộn.
Nhiều lúc mình thấy bực khi dọn xong con lại bày ra ngay, nhưng rồi mình tự hỏi: Đâu mới thực sự là điều tốt nhất cho con?
Bản thân mình nhận ra cả hai thái cực đều có cái hay của nó:
Phòng ngăn nắp: Giúp con học được tư duy trật tự, biết món đồ này nằm ở đâu và rèn tính tự lập. Không gian sạch sẽ cũng giúp con (và cả mình nữa) cảm thấy bình yên và tập trung tốt hơn.
Không gian "hơi bừa bộn": Lại chính là nơi trí tưởng tượng của con bay xa. Đôi khi đống đồ chơi ngổn ngang ấy lại là những "nguyên liệu" để con tự phát minh ra một câu chuyện hay một trò chơi mới mà mình không ngờ tới.
Vậy giải pháp của mình là gì?
Mình chọn sự cân bằng. Mình phân chia ra khu vực nào con được tự do "bày bừa" để sáng tạo, và khu vực nào cần duy trì trật tự. Mình cũng áp dụng mẹo xoay vòng đồ chơi theo tuần để con không bị ngợp, đồng thời dạy con quy tắc: "Được bày thì cũng cần biết dọn."
Điều quan trọng nhất không phải là nhà lúc nào cũng bóng loáng để khoe với mọi người. Điều quan trọng nhất là con vừa được nuôi dưỡng óc sáng tạo, vừa học được tính kỷ luật – hai yếu tố giúp con trưởng thành khỏe mạnh cả về trí tuệ lẫn cảm xúc.
Cả nhà mình cùng học cách "vui vẻ trong sự bừa bộn có kiểm soát" nhé!
