Nuôi dạy một đứa bé ngoan ngoãn, hợp tác là điều mà mọi cha mẹ đều mong muốn, và mình cũng vậy. Nhưng thực tế thì không như mơ, có rất nhiều khoảnh khắc con không nghe lời – dù mình đã cố gắng kiên nhẫn, nhẹ nhàng và hết lòng giải thích. Những lúc ấy, mình thú thật là cảm xúc rất dễ bùng nổ: từ giận dữ, mệt mỏi cho đến bất lực.
Thế nhưng sau nhiều lần "bùng nổ" rồi hối hận, mình nhận ra: Làm cha mẹ, điều quan trọng nhất không phải là kiểm soát được con, mà là kiểm soát được chính mình.
Tại sao mình luôn tự nhủ không nên nổi nóng với con?
Bản thân mình quan sát thấy rằng khi mình hét lên hoặc dùng hình phạt nặng, có thể con sẽ im lặng ngay lúc đó vì sợ. Nhưng điều con học được không phải là bài học về hành vi, mà chỉ là sự sợ hãi.
Nỗi sợ không dạy được lòng tôn trọng, cũng không giúp con hiểu đúng vấn đề – nó chỉ khiến con tìm cách tránh né hoặc thậm chí là kháng cự mạnh mẽ hơn về sau. Trái lại, mình thấy rằng khi mình cố gắng giữ bình tĩnh, thể hiện sự kiên định nhưng vẫn kết nối, con sẽ dần học được cách điều chỉnh hành vi dựa trên sự hiểu biết và cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ.
Biết là khó, nhưng mình và mọi người cùng cố gắng kiềm chế cái "tôi" để lắng nghe con nhiều hơn nhé!
